
– Bà ơi, chim gì đang bay vậy bà?
– Sếu đó cháu! – chợt mắt bà long lanh – Ngày ông cháu hi sinh trên đồng sen này cũng có một con sếu bay qua như thế!
– Sếu đưa ông về trời hả bà?
– Ừ – bà xoa đầu tôi.
Thế đấy, tôi lớn lên với mảnh kí ức về sự hi sinh của ông trên cánh đồng sen này và ấp ủ bao ước mơ rất đẹp gửi theo cánh sếu kia.
———————
– Bà ơi! Nghịch mùa mà sen cũng ra hoa nữa bà hen!
– Sen quê mình ngàn năm sau vẫn nở mà cháu.
– Năm nay, sếu không về bà nhỉ?
Bà cười: “Nếu có yêu thương, đàn sếu sẽ lại tìm về cháu à!”
———————
Ngày hay tin bà mất, tôi bắt vội một chuyến xe đò từ thành phố về quê. Trên đường đi, tôi bỗng thấy một cánh sếu lẻ loi bay trên bầu trời xa tít. Chợt nhớ lời bà nói: “Nếu có yêu thương, đàn sếu sẽ lại tìm về”.
Vừa đến đầu ngõ, bác Ba hàng xóm đã ôm chầm lấy tôi, nghẹn ngào: “Bà Hai ơi, thằng út về rồi!”.
Sen trên đồng vẫn nở. Tôi như đang bồng bềnh giữa hương sen. Như bồng bềnh trong tình yêu thương mãi mãi của ông bà…
Một bình luận
Đêm đó bà nội tao trở bệnh. Ba tao chạy xe chở 2 mẹ con từ Cần Thơ về Tiền Giang trong đêm. Dọc đường mưa tầm tã. Ở đầu con đường đất dẫn vô nhà nội, có mấy người đang khiêng một cỗ quan tài :'(